Những ngày không deadline…
Khoảng thời gian dường như vô tận. Không biết mình đang đứng đâu, đang làm gì và đã làm được những gì. Một đống những thứ cần làm và phải làm, nhưng tất cả đều là những kế hoạch dài hơi và chuẩn bị cho bước ngoặt phía trước. Và khi tất cả còn ở phía trước, vô hình dung chúng trở thành những thứ được chia ở thì tương lai. Không ai nhắc nhở, không ai thúc đằng sau… chỉ có mình mình với một cuốn sổ dày đặc những note và gạch đầu dòng. Tự đặt ra thời gian rồi có nhỡ… không hoàn thành đúng hạn cũng chẳng sao. Tự lên kế hoạch rồi phá bỏ… cũng chả ngại. Có chăng chỉ là tự kỷ với bản thân đôi chút. Và rồi… thực tế là con người luôn luôn nghĩ ra những lý do để tự mình bào chữa cho mình! Thì, là, mà… Hay thật! Rõ ràng tự kéo mình lên hay vượt qua chính bản thân mới là điều khó khăn nhất.
Nhớ… nỗi nhớ đến cồn cào. Là những đêm không em. Hay tệ hơn là vì 1 vài lý do khách quan nào đó mà không tin nhắn, không onl được… và thế là nhớ, nhớ thôi. Chứ chưa dám nghĩ đến việc nếu xa nhau thì sẽ thế nào? Trí thường bảo, cái đáng sợ nhất đối với những người xa nhau là nỗi nhớ. Nhớ nhà, nhớ người yêu, nhớ vợ, nhớ con… Thằng bạn nó học mãi 7 năm vẫn chưa xong cũng là vì vậy. Cứ bật webcam lên thấy vợ, thấy con là lại cồn cào muốn trở về! Vậy còn mình? Liệu mình sẽ thế nào??? Vẫn biết và vẫn vững tin vào bản thân như từ trước đến giờ đấy… nhưng tương lai, có ai nói trước được điều gì! Rồi khi bản thân đã chắc chắn đến tuyệt đối… thì mọi thứ vẫn chỉ tương đối? Bởi có những điều mà chỉ 1 vẫn không thể nào bù đắp được! Nó như một thứ điều kiện cần & đủ luôn phải song hành cùng nhau. Rồi còn trăm ngàn những thứ vụn vặt khác của cuộc sống! Ngẫm lại… hiện tai bây giờ đang là những gì quý giá nhất mình có được… liệu nó có đáng để phải chịu thử thách và đặt trên bàn cân may rủi hay không???
Xem “2012″… đọng lại trong anh chỉ là 2 chữ “Gia đình”… thiêng liêng lắm và cũng đơn giản lắm. Nếu có ngày đó, chắc cũng chỉ mong được bên nhau là đủ.
Đêm nay anh lại suy nghĩ… cũng nhiều như nhớ 2 mẹ con. Bản “Refrain” của S.E.N.S… đã repeat đến bao nhiều lần, anh cũng không nhớ! Lên, rồi lại xuống… chầm chậm như những cung bậc thằng trầm của cuộc sống đang hối hả trôi đi ngoài kia. Không trải dài hay cuốn ta trôi đi như trong “Kazeno youni”, “Refrain” như một đoạn “điệp khúc” được lập đi lập lại và khiến ta xoáy sâu cảm xúc của mình vào một điểm nào đó, rồi lắng đọng lại trong từng nốt nhạc. Cứ thế… 3 nốt lên lại dừng 1 nhịp, rồi 2 nốt xuống, rồi lại dừng, lại 3 nốt lên… dài, dài mãi. Bất chợt anh nhận ra những điều mình đang có và những điều mình phải làm đễ giữ gìn nó. Rõ, rõ hơn bao giờ. Và có lẽ, anh sẽ lưu lại những cảm xúc này… để nó sẽ là thứ nhắc nhở anh về những thử thách hay bất ổn, về những giới hạn và cả về những điều không được phép làm, không được phép thử!
Vững tin nhé!
Yêu em!
…d-.-b… S.E.N.S – Refrain
sean.le [01/12/2009]















