…nhớ…

•02.12.2009 • Leave a Comment

Những ngày không deadline…

Khoảng thời gian dường như vô tận. Không biết mình đang đứng đâu, đang làm gì và đã làm được những gì. Một đống những thứ cần làm và phải làm, nhưng tất cả đều là những kế hoạch dài hơi và chuẩn bị cho bước ngoặt phía trước. Và khi tất cả còn ở phía trước, vô hình dung chúng trở thành những thứ được chia ở thì tương lai. Không ai nhắc nhở, không ai thúc đằng sau… chỉ có mình mình với một cuốn sổ dày đặc những note và gạch đầu dòng. Tự đặt ra thời gian rồi có nhỡ… không hoàn thành đúng hạn cũng chẳng sao. Tự lên kế hoạch rồi phá bỏ… cũng chả ngại. Có chăng chỉ là tự kỷ với bản thân đôi chút. Và rồi… thực tế là con người luôn luôn nghĩ ra những lý do để tự mình bào chữa cho mình! Thì, là, mà… Hay thật! Rõ ràng tự kéo mình lên hay vượt qua chính bản thân mới là điều khó khăn nhất.

Nhớ… nỗi nhớ đến cồn cào. Là những đêm không em. Hay tệ hơn là vì 1 vài lý do khách quan nào đó mà không tin nhắn, không onl được… và thế là nhớ, nhớ thôi. Chứ chưa dám nghĩ đến việc nếu xa nhau thì sẽ thế nào? Trí thường bảo, cái đáng sợ nhất đối với những người xa nhau là nỗi nhớ. Nhớ nhà, nhớ người yêu, nhớ vợ, nhớ con… Thằng bạn nó học mãi 7 năm vẫn chưa xong cũng là vì vậy. Cứ bật webcam lên thấy vợ, thấy con là lại cồn cào muốn trở về! Vậy còn mình? Liệu mình sẽ thế nào??? Vẫn biết và vẫn vững tin vào bản thân như từ trước đến giờ đấy… nhưng tương lai, có ai nói trước được điều gì! Rồi khi bản thân đã chắc chắn đến tuyệt đối… thì mọi thứ vẫn chỉ tương đối? Bởi có những điều mà chỉ 1 vẫn không thể nào bù đắp được! Nó như một thứ điều kiện cần & đủ luôn phải song hành cùng nhau. Rồi còn trăm ngàn những thứ vụn vặt khác của cuộc sống! Ngẫm lại… hiện tai bây giờ đang là những gì quý giá nhất mình có được… liệu nó có đáng để phải chịu thử thách và đặt trên bàn cân may rủi hay không???

Xem “2012″… đọng lại trong anh chỉ là 2 chữ “Gia đình”… thiêng liêng lắm và cũng đơn giản lắm. Nếu có ngày đó, chắc cũng chỉ mong được bên nhau là đủ.

Đêm nay anh lại suy nghĩ… cũng nhiều như nhớ 2 mẹ con. Bản “Refrain” của S.E.N.S… đã repeat đến bao nhiều lần, anh cũng không nhớ! Lên, rồi lại xuống… chầm chậm như những cung bậc thằng trầm của cuộc sống đang hối hả trôi đi ngoài kia. Không trải dài hay cuốn ta trôi đi như trong “Kazeno youni”, “Refrain” như một đoạn “điệp khúc” được lập đi lập lại và khiến ta xoáy sâu cảm xúc của mình vào một điểm nào đó, rồi lắng đọng lại trong từng nốt nhạc. Cứ thế… 3 nốt lên lại dừng 1 nhịp, rồi 2 nốt xuống, rồi lại dừng, lại 3 nốt lên… dài, dài mãi. Bất chợt anh nhận ra những điều mình đang có và những điều mình phải làm đễ giữ gìn nó. Rõ, rõ hơn bao giờ. Và có lẽ, anh sẽ lưu lại những cảm xúc này… để nó sẽ là thứ nhắc nhở anh về những thử thách hay bất ổn, về những giới hạn và cả về những điều không được phép làm, không được phép thử!

Vững tin nhé!
Yêu em!

…d-.-b… S.E.N.S – Refrain

[.:download:.]

sean.le [01/12/2009]

music & Johnta Austin

•02.08.2009 • 2 Comments

Tôi có thói quen, với những ca khúc thuộc dạng “bất khả xâm phạm” trong Laptop, PC hay cái mp3 nhỏ luôn kè kè bên người, chúng luôn có đầy đủ tên tuổi, như 1 cách thể hiện sự tôn trọng của tôi đối với chúng. Chúng mang đến niềm vui cho tôi thì chả có lý do gì để tôi đối xử tệ với chúng cả. Tôi ghét nhất 1 bài hát bắt đầu bằng kiểu unknown song, unknown artist… nó cho tôi cảm giác không biết mình đang ăn cái gì, và nếu có ngon thì làm sao để gọi lại. Ghét lắm. Thế nên, ID của những bài “favourite” ấy đều có đầy đủ: từ tên ca khúc, người trình bày, nằm trong album nào… cho đến cái cover art của album khi những chương trình sau này có thể thể hiện. Chỉ 1 cột còn bỏ trống: composer. Và tôi nghĩ thế là đủ, quan trọng gì cái đấy…

Nhưng… có 1 điều làm tôi thay đổi. Đó là 1 ngày của vài năm trước, khi tình cờ, tôi được nghe 1 cái tên lạ hoắc: Johnta Austin. Và như thường lệ, tôi search ngay album của hắn… nhưng không. Không hề tìm được 1 tí gì, dù chỉ vài 1 single nhỏ. Bởi đơn giản, hắn không phải ca sĩ. Hắn là 1 producer!

Càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra rằng… những composer hay producer có vai trò cực kỳ quan trọng đối với thành công của 1 ca sĩ, 1 ca khúc hay 1 album. Nếu ca sĩ chỉ đơn giản có vai trò là làm sao thể hiện cho tốt ca khúc thì producer không chỉ sáng tác lyric, giai điệu mà còn phải đảm trách việc hòa âm, phối khí, đưa ra những chiến lược marketing để sản phẩm của mình thu được thành công cao nhất. Thế nhưng, phần lớn, những việc đó đều diễn ra thầm lặng đằng sau ánh đèn sân khấu. Người ta chỉ biết đến ca khúc A của ca sĩ Z mà không biết, hoặc không cần quan tâm đến ai đã nhào nặn nên món quà tuyệt hảo đó. Tuy nhiên, trong vài năm trở lại đây, những producer ấy, họ đang dần bước ra ánh sáng và tạo nên những thay đổi ngoạn mục. Những cái tên như Akon, Timbo, Jay-Z… đã không còn xa lạ khi thành công của Nelly Furtado, Rihanna, PCD… đều gắn liền với họ. Thậm chí, có người chỉ đến khi ở vai trò producer, họ mới được biết đến nhiều hơn lúc còn là ca sĩ. Thử hỏi, mấy ai biết đến 1 Timbaland của ngày xưa với The Magoos?

Tạm gác qua những cái tên đã quá quen thuộc ở trên, hay những producer hàng đầu, nhưng chỉ đang làm đúng chức năng sản xuất như Brian Kennedy, Stargate, Darkchild, Maddscientist, Capo Decina, The Underdogs hay Bryan-Michael Cox… Tôi chỉ muốn note đến một người đặc biệt, hoặc ít ra là tôi mê giọng hát của anh: Johnta Austin. Và có lẽ tôi cũng sẽ không để ý đến anh nhiều nếu không thấy oạn này khi tìm thông tin về anh: Chủ nhân của 2 giải Grammy cho “Ghi âm” & “Ca khúc của năm” với “Be without you” do Mary J Blige trình bày. Chính điều đó làm tôi thấy phát cuồng lên và níu chân tôi đọc tiếp bởi lẽ, “Be without you” là ca khúc kỷ niệm của vợ chồng tôi.

johnta_austin

Johnta có 1 chất giọng đặc biệt luôn mang đến cho tôi cảm giác ấm áp như đang thưởng thức một ly cafe nóng. Và hiếm khi thấy anh sử dụng effect để xứ lý giọng hát trong sáng tác của mình. Một điều khá ngạc nhiên khi âm nhạc bây giờ là 1 mớ hỗn độn giữa autotune, dance/pop và tràn ngập âm thanh điện tử. Trong thế giới đó, những giai điệu của anh vẽ nên một bức tranh lãng mạn và riêng biệt. Không giống ai, cũng không trôi theo trào lưu chung như 1 hệ quả tất yếu của Xã hội. Mà chúng vẫn hiển hiện và buộc mọi người phải công nhận giá trị của nó. Dường như chưa có 1 sáng tác nào của Johnta phải lạm dụng kỹ thuật phòng thu. Từ “Be without you”, “Outta my system” feat cùng Bow Wow đến “We belong together” hay “Don’t forget about us” của Mimi.

Tôi thích nghe nhạc của Johnta khi ngồi làm việc trong 1 quán cafe vắng, thỉnh thoảng lại ngước lên, áp mặt vào khung kính trong suốt nhìn ra bên ngoài. Nhất là vào những buổi trưa chói chang với nắng rải từng vạt trên đường. Nhịp beat gọn gàng, sâu lắng, không cần những tiết tấu rườm rà làm phức tạp hóa ca khúc 1 cách không cần thiết. Không méo mó, không rè rè effect, không âm thanh điện tử… tất cả đều không… Thế nhưng, trong cái chất mộc mạc ấy, âm nhạc của Johnta Austin vẫn rất hiện đại, mang đầy hơi thở của những năm đầu thế kỷ mới. Đó là cái hay của người nhạc sĩ. Thoát khỏi trào lưu đâu phải chuyện dễ và có thể làm được trong 1 sớm 1 chiều nếu không có chất riêng của mình. Cái đó gọi là bản sắc!

Một điều ngạc nhiên là Johnta còn trẻ, rất trẻ. Anh sinh năm 1980 [ngày 28/06] ở thành phố Atlanta [tiểu bang Georgia], nhưng đã kịp sở hữu trong tay 4 giải Grammy danh giá, điều mà có người phải mất cả đời vẫn chưa chắc làm được. Johnta bộc lộ khả năng thiên bẩm của mình với nghệ thuật từ rất sớm trong dàn đồng ca nhà thờ và vẫn tự nghuệch ngoạc viết những giai điệu trẻ con cho bản thân. Năm 8 tuổi, anh đã hosted show truyền hình ăn khách Kid’s beat của đài CNN với khách mời là những ngôi sao thượng thặng như Michael Jackson hay Michael Jordan.

Gần cuối thập niên 90, ở tuổi 17, anh ký hợp đồng đầu tiên với hãng đĩa RCA Record và làm việc như một nhà soạn nhạc chuyên nghiệp. Còn hiện nay, Johnta đang làm việc với ekip của một trong những hãng thu âm hàng đầu thế giới: So So Def Recording.

…d-.-b… Johnta Austin – Turn it up [ft. Jermain Dupri]

…d-.-b… Johnta Austin – Call you tonight

[.:download:.]

sean.le [01/08/2009]

May 25, 2009 [...friends...]

•25.05.2009 • 5 Comments

000

Đêm qua là 1 đêm thật dài. 4h sáng mắt còn thao láo những điều lăn tăn trong cuộc sống. Về bản thân và những người xung quanh. Có vẻ như cái đầu mình đã được lập trình sẵn để cứ mỗi giai đoạn là lại pause lại và nhìn về phía sau 1 lần. Có ích gì không cũng không rõ, nhưng chắc chắn là không thể làm khác được. Uh, vì căn bản là đéo làm được, mất tự chủ, nghĩ lung tung!

+ Về bản thân và con đường đã vạch ra… Nghiêm khắc mà nói thì mình đang dậm chân ở con số 0 tròn trĩnh. Đừng nhìn vào vài thứ đã làm được trong năm qua để biện hộ, rằng thì, là, mà… Bởi nghiêm túc mà nói: cái mục tiêu mình cần và đã hoạch định thì vẫn chưa làm được gì cả. Ngay cả đến 1 bộ portfolio nghiêm túc để làm hồ sơ, đến giờ vẫn còn là từng file rời rạc trong máy tính! Fuck you, man!

+ Về những mối quan hệ… Mình lại đang tự hỏi 1 câu hỏi xưa cũ của chính mình: “Đội khi những mối quan hệ trong cuộc đời có ý nghĩa như thế nào?”. Đến bây giờ ngẫm lại, có lẽ là em đúng, vợ à. Anh có 2 kiểu bạn… Bạn đúng nghĩa nhé, không phải bè! Rất chân thành và quý nhau!

Một là bạn từ những ngày xưa. Từ hồi học PT với nhau, thân và chơi với nhau đến tận bây giờ. Anh biết rõ về họ, cả những chuyện a, b, c… hay x, y, z… của chúng nó. Và họ cũng vậy. Nó “thực” và rất đời để khi tận cùng, anh vẫn có thể lôi đầu chúng nó ra từ trong những ngõ ngách nào đó.

Còn những người bạn thứ 2… Anh không biết nói thế nào. Rất chân thành, và cũng rất quý nhau. Như Jin nó nói thì: “Em thấy bạn như em với anh là nhất rồi. 100% không bị các vấn đề vớ vẩn khác bên ngoài chi phối. Vĩnh hằng lắm. Nhưng đôi khi nó cũng hời hợt, vì ta chẳng biết rõ về bạn. Em cũng không rõ, nhưng có thể nói, “bạn” như anh với em thì em không muốn mất. Có thể gọi là “BẠN”…”… Là “bạn” đúng nghĩa. Nhưng những gì ta biết về nhau, không ngoài 1 cái nick (địa chỉ e-mail hay blog, facebook… đại loại thế) và số cellphone. Hai thứ “ảo” nhất trên cõi đời này. Hoặc có gặp nhau cũng chỉ là ở những nơi đã hẹn trước. Để bất ngờ, khi họ biến mất… anh không biết phải tìm họ như thế nào? Vô hình dung, nó làm anh rơi vào trạng thái tự kỷ khi luôn tự hỏi mình “sống” đã được chưa và mình là cái thể loại bạn đéo gì vậy? Thật tệ hại!

Anh ghét invi tên Yahoo cũng vì thế. Bởi đôi khi đâu cần nói chuyện, nhưng chỉ cần nhìn thấy những cái nick sáng lên, mình cũng yên tâm phần nào là “bạn” vẫn ổn. Thường những người bạn thứ 2 luôn ở xa. Có những người từ kiểu thứ 1 khăn gói sang thứ 2 do gia đình, hoàn cảnh. Vậy mình có thể làm, và làm được gì hơn?

…d-.-b… Isaac Shepard – Before dawn

[.:download:.]

Viết trong 1 ngày bị điên và hiện đã được giải tỏa bởi 1 phần Cơm gà sốt Nấm và cá tươi đút lò với Cốm dở hơi ! Có lẽ điều anh cần làm là nên làm sao để từ “bạn” nó thực hơn, phải vậy không? Có lẽ vậy thật!

May 17, 2009 [...cho con, 56cm & 5kg...]

•17.05.2009 • 16 Comments

Cả nhà ốm. Mẹ húng hắng buổi sáng, bố sụt sịt buổi chiều thì đến tối con cũng lăn ra ốm. Hay thật! Hâm hấp sốt, rồi húng hắng ho hụ hụ… Nhìn cái miệng nhỏ xíu ho mà thương lạ. Bây giờ bố mới thấy sức khỏe là quan trọng, vì nó không còn là chuyện chỉ ảnh hưởng đến bản thân bố, đế bố muốn nó thế nào cũng được!

Cho con ngày Tun tròn 1 tháng [04/04/2009]. Từ hôm đấy mà mãi đến giờ bố mới up nhỉ…

2 tháng 10 ngày

56cm & 5kg

Tun như cái kẹo…

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Cuối cùng thì Tun cũng đã có tên, sau 1 loạt đấu tranh của bố mẹ, ông bà nội, ngoại… … hầm bà lằng các kiểu. Giờ mới biết cái chuyện tên tuổi này nó phức tạp đến thế nào, không phải chỉ đơn giản là bố mẹ đặt là xong! Dù sao thì con cũng là niềm vui của cả đại gia đình, chỉ vì cái tên mà làm bên nội hay bên ngoại không vui thì cũng là niềm vui không trọn vẹn.

Tên chính thức trong khai sinh của Tun là Lê Minh Khôi. Nhớ, con nhớ chưa? Lê Minh Khôi (made by ông nội & edit by ông ngoại… ). Còn mấy cái tên bố mẹ định đặt cho con thì đành để đấy vậy: Lê Hoàng Minh Tự, Lê Trọng Khang hoặc Lê Sơn Mạc Phủ… Bố khỉ, cái tên cuối bố thích vì nó quái, nhưng nghĩ chơi thôi. Chắc chả ông bà nào cho đặt đâu.

Nhưng qua chuyện tên tuổi, bố muốn nhắc con 1 điều, cái tên không làm nên con người con trai ạ! Hồi xưa bố từng rất ghét cái tên bố: Lê Thiện Trường Sơn. Vì chữ Thiện nó giống Thị của con gái, bạn bè, rồi thậm chí các thầy cô cũng có lần gọi nhầm… nên bố ghét, ghét lắm. Nhưng rồi bố thấy kệ, kệ mẹ nó. Chả sao cả. Gọi nhầm thì bố đek lên tiếng, đek trả lời thôi. Cái tên là do cha mẹ đặt, sao lại là xấu, đúng không con zai?

Apr 20, 2009 [...phiếm...]

•20.04.2009 • 9 Comments

Lâu lắm… Có lẽ là lâu lắm rồi mới được nghe 1 bài như “Rush” của Lee Ssang ngày xưa. Nghĩa là nó hay ngay từ 5s đầu tiên khiến mình phải rùng mình dừng lại hẳn 1 lúc. Sau đó, việc đầu tiên là bật lại cái playlist xem có nhầm lẫn gì không! Không, không nhầm… là urban Hàn. Là Masta Wu & Digital Masta.

Lại nhớ những ngày xưa cũ, khoảng thời gian mà không ai nghe K-urban. Ngay cả sau này khi K-pop trở nên tràn ngập các tờ báo dành cho tuổi teen thì Urban Hàn vẫn chỉ như 1 thứ xa xỉ, mấy anh em nghe với nhau… Nhưng tên tuổi xưa… Là 1TYM, Joosuc, Lee Ssang, Masta Wu, G-Masta, Cho PD, Drunken Tiger, Uptown, T, Ann, People crew, Honey Family, Da Gold, 45RPM, MC Sniper, MC Hansai, Outsider, Pano A, K-Flow… Những con người ấy, giờ phần lớn đã trở thành producer, composer hay C.E.O của những công ty thu âm tên tuổi… nhưng mãi mãi, đó là huyền thoại, là kinh điển của K-urban.

Những giai điệu của “Tell it to my heart” vẫn tiếp tục…

Hey, what you gotta say
Me and you, baby, let’s go all the way
Hey, tell me…
Like this, like that, baby, either way…

Melody hút hồn, nhịp beat catchy đến không thể cưỡng. Nhưng dường như đâu đó trong mình vẫn lăn tăn nhiều điều… Một khách quan và 1 chủ quan. Thôi thì phiếm 1 chút vậy.

Sean.le: hey, that’s really so cool man
……….: không hẳn! mày xem, mất mẹ nó chất của K-urban những ngày xưa rồi.
Sean.le: ý mày là…?
……….: mày thấy đấy, beat cực kỳ Mỹ hóa, clip quay như Mỹ… Còn nhìn 2 thằng Masta Wu & Digital Masta, tao chợt nhớ đến thằng Lil’ Wayne & Birdman trong 1 cái clip nào đó từng xem trước đây. Style flow thì y xì Bow Wow
Sean.le: Bow Wow?
……….: chính xác… mày nghe mà xem. Cách phát âm, ngắt hơi, nhả chữ… nói chung flow y hệt Bow Wow trong “Rock da mic”. Chỉ riêng việc mày phải bật lại cái playlist để xem đó là nhạc Hàn hay US đã là thất bại. Nó mất hẳn cái riêng để người ta nghe 1 cái là nhận ra. Cái đó gọi là mất chất!
Sean.le: Tao lại nghĩ khác. Với mục tiêu đề ra là xâm nhập thị trường Mỹ thì điều đó hoàn toàn có thể chấp nhận được. Thậm chí đám nhóc Big Bang còn trương mẹ nó 1 cái biểu ngữ là “Go West” thì không lấy gì làm lạ. Cái tao thấy hay là chúng nó đã làm được… rất Mỹ. Ngay đến tao cũng tí nữa không nhận ra. Thành công là ở đó.
……….: thế để đạt được mục đích thì vứt mẹ nó đi bản sắc của mình à?
Sean.le: khoan bàn đến chuyện bản sắc. Riêng bussiness thôi. Mày không thể đến 1 nơi khác hẳn về văn hóa, con người và rao bán 1 sản phẩm, tuy là đặc trưng của mày, nhưng lại khác biệt hẳn với nơi đó. Chỉ có 1 thằng ngu mới kinh doanh theo kiểu như vậy.
……….: tức là theo mày muốn bán 1 món hàng ở 1 nơi khác thì phải bán những thứ không phải của mình?
Sean.le: đm, đừng lái câu chuyện sang hướng khác . Món hàng ở đây là âm nhạc, là món ăn tinh thần. Nó thuộc phạm trù cảm tính, sở thích. Nếu mày mời dân Mỹ sang và giới thiệu đặc sản của xứ mày, ok! Còn khi mày đã đem hàng đi bán thì mày phải xem chúng nó cần cái gì, muốn cái gì và cho chúng nó thứ chúng nó cần. Dĩ nhiên, tiên quyết là vậy, vế còn lại là mày phải làm sao hay hơn những cái chúng nó có thì chúng nó mới mua. Còn làm như cứt thì cũng vứt mẹ nó đi.
………: nói như mày. Vậy sao Honda vẫn đứng được ở thị trường quốc tế với chính bản sắc của nó mà không chạy theo những tên tuổi khác như GM, Ford?
Sean.le: vì nó đánh vào đúng cái ngta cần. Bền, rẻ, tiêu thụ ít nhiên liệu… những tiêu chí hàng đầu hiện nay. Không một người dân với thu nhập bình thường nào ngu đến mức tậu 1 chiếc Hummer cả!
……….: thế còn bản sắc?
Sean.le: mày bị ám ảnh mẹ nó chữ bản sắc rồi. Có lẽ tao nên nhắc cho mày nhớ. K-urban nói riêng hay K-pop nói chung đã có bản sắc. Khi mày đã chỉ mặt gọi tên nó được vậy, tức là nó đã là riêng, không lẫn vào đâu được. 50 năm K-pop phát triển, tiếp thu và biến nó thành cái riêng, đó là 1 quá trình dài. Bây giờ, mày nghe 1 bản nhạc, 1 giai điệu, mày nhận ra được đó là nhạc Hàn. Vậy là thành công. Và 1 khi đã có bản sắc, đã được công nhận rồi thì việc nó muốn biến đổi, muốn thay đổi để phù hợp với 1 mục đích nào đó là chuyện bình thường. Chỉ có những thằng không có bản sắc mới sợ sẽ mất đi bản sắc mà thôi.
……….: cứ cho là vậy đi. Nhưng phần melody của Uhm Jung Hwa trong bài này lại làm tao lại nhớ đến “It might be you” từ những năm 80’ thì thế nào đây? Ăn cắp à?
Sean.le: haiz… đừng nghĩ nó đơn giản và ấu trĩ như mấy thằng ngu nhà mình. Tao đéo nghĩ vậy, 1 đằng là Pop thuần túy, 1 đằng đã biến thành Hiphop. Hòa âm khác, tempo khác, bản chất dòng nhạc cũng khác thì ăn cắp đằng mắt. Không lẽ cứ hơi giống tí là lại la làng lên ăn cắp này nọ. Tao có thể chỉ cho mày những bài sau: The one [J.Lo], Torn [Letoya Luckett], Kinda girl for me [Craig David] và cả Rush [Lee Ssang]. Cả 4 bài đều dùng chung 1 beat. Thế thằng nào ăn cắp của con nào? Hay chúng nó ăn cắp lẫn nhau?
……….: vậy ý mày là cái bài “Tell it to my heart” này là tuyệt hảo?
Sean.le: … vậy thì chưa hẳn. Nghe thích thì thích thật, nhưng nó cho tao cảm giác khác đéo gì nghe Hiphop US
……….: đm, đấy. mày mâu thuẫn với chính mày, với chính những ý kiến của mày.
Sean.le: hey man, đéo có gì mâu thuẫn cả. Tao rất rõ ràng. Tao phục nó ở khả năng hội nhập. Tao phục nó ở chỗ nó làm được nhạc Mỹ mà như Mỹ. Tao thích nó. Tao chấp nhận sản phẩm này ở mức độ như mục đích nó đề ra. Nhưng tao mong đợi sản phẩm sau của nó hơn thế nữa!
……….: hơn thế nữa?
Sean.le: yeap. Tức là vừa đạt được mục đích thâm nhập thị trường Mỹ, đồng thời vẫn thể hiện được bản sắc vốn có của mình.

Haiz… linh tinh vẩn vơ. Những suy nghĩ này cũng chả khác nào suy nghĩ về nghề nghiệp và đam mê của mình. Mình cũng luôn lăn tăn về cái gọi là bản sắc, là cái tôi trong thiết kế. Làm thiết kế mà không có cái riêng, cái tôi thì… vứt đi. Nhưng đặt cái tôi lên mẹ nó trên bàn thờ thì cũng không được. Làm sao, làm sao để cái tôi đó phải phù hợp. Mà trước hết là phù hợp với khách hàng của mình kìa. Đéo thể vẽ vời cao siêu rồi khi khách hàng không hiểu thì chửi nó ngu được. Bởi lẽ:

1. Thằng khách hàng nó không học cái chuyên ngành của mình thì chuyện nó không hiểu là dĩ nhiên. Mỗi người mỗi lĩnh vực, nó giỏi cái khác. Vấn đề là thuyết phục làm sao nó hiểu và chấp nhận thiết kế của mình mới quan trọng.
2. Khách hàng là người trực tiếp sử dụng thiết kế của mình. Đéo ai muốn vừa mất tiền, vừa phải xài 1 thứ mà mình không thích cả. Chấm hết!

Kiến trúc sư, designer hay làm bất kỳ ngành nào liên quan đến nghệ thuật cũng vậy… chỉ có thể chọn 1 trong 2 con đường: tiếng & tiền. Nhưng chỉ 1 thì không được. Càng cân bằng được 2 khái niệm đó bao nhiêu, càng thành công bấy nhiêu! Đó là định nghĩa riêng của mình. Nhớ, tự răn mình đấy!

Cho 1 ngày bỗng thấy mình phức tạp quá mức cho phép!

[link] YMGA – Tell it to my heart [ft. Uhm Jung Hwa]